Trong thế giới game muôn màu muôn vẻ, đa phần chúng ta đều quen thuộc với những hệ thống “progression” – nơi nhân vật của bạn sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn, mở khóa chiêu mới, trang bị khủng hay tăng vọt chỉ số qua từng màn chơi. Cảm giác “cày cuốc” để thấy nhân vật của mình trở thành một cỗ máy hủy diệt luôn mang lại sự thỏa mãn không nhỏ. Tuy nhiên, đời mà, đôi khi “ngược dòng” lại là chân ái! Có những tựa game sinh ra để làm điều ngược lại hoàn toàn: chúng chẳng cho bạn thêm vũ khí xịn, chẳng tăng thêm damage, mà đặt toàn bộ gánh nặng phát triển lên đôi vai… của chính bạn. Nghe có vẻ “hardcore” nhưng tin tôi đi, đây mới chính là nơi kỹ năng cá nhân được “bung lụa” và cảm giác “master” một tựa game bằng chính khả năng của mình là điều không gì sánh bằng.
Team gamemoihay.net hôm nay sẽ dẫn bạn đi khám phá những viên ngọc quý trong làng game, nơi mọi hệ thống nâng cấp đều bị vứt xó, và thứ duy nhất đưa bạn vượt qua thử thách chính là sự tinh thông cơ chế, phản xạ nhạy bén và bộ não đầy chiến thuật. Đây là những tựa game mà bạn sẽ không bao giờ “mạnh hơn”, mà chỉ có thể “giỏi hơn” mà thôi. Chuẩn bị tinh thần để “vã” với top 10 game đỉnh cao này nhé!
10. Ninja Gaiden: Ragebound – Khi Skill Là Tất Cả
Dù phải thú thật, việc đưa Ninja Gaiden: Ragebound vào danh sách này hơi “gian lận” một chút. Bạn vẫn có thể tìm thấy một vài bùa hộ mệnh hay mua các gói “power-up” nhỏ lẻ. Nhưng lý do tôi vẫn quyết định cho em nó một slot là vì, nói thật, những thứ “hỗ trợ” đó chẳng thấm vào đâu so với cái “skill issue” của chính bạn. Sau khi mở khóa những cơ chế cơ bản, thứ duy nhất còn lại để bạn “combat bung lụa” chính là kỹ năng thuần túy.
Ragebound là một bản spin-off tôn vinh những giá trị kinh điển của series Ninja Gaiden. Các màn chơi cực kỳ thử thách, nơi mọi thứ — bao gồm cả bạn — đều có thể “bay màu” trong nháy mắt. Điều này buộc bạn phải cực kỳ tỉnh táo, quan sát kỹ lưỡng mọi điểm yếu của kẻ thù và mối đe dọa trên bản đồ để “clear” chúng một cách gọn gàng. Game luân phiên giữa các màn đi cảnh đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và những trận chiến yêu cầu bạn phải “master” từng khía cạnh của gameplay. Dù ở đầu hay cuối game, nền tảng gameplay vẫn giữ nguyên, không có bất kỳ sự thay đổi nào về sức mạnh nhân vật. Vì vậy, dù có một chút hệ thống progression nhỏ xíu, nhưng chỉ chiếm khoảng 1% trải nghiệm tổng thể, và 99% còn lại vẫn là sân khấu để kỹ năng của bạn tỏa sáng.
Ryu Hayabusa thể hiện kỹ năng chiến đấu đỉnh cao với combo chặt chém trong Ninja Gaiden Ragebound
9. Neva – Một Thanh Kiếm, Một Nhiệm Vụ
Sau thành công vang dội của GRIS, Nomada Studio tiếp tục chinh phục trái tim game thủ với Neva – một tựa game vẫn giữ tinh thần của người tiền nhiệm nhưng được thêm thắt chút gia vị hành động. Tuy nhiên, việc đưa yếu tố chiến đấu vào đây phục vụ nhiều hơn cho mục đích kể chuyện thay vì phát triển cơ chế gameplay. Chiến đấu không phải là trọng tâm chính của cuộc phiêu lưu, mà chỉ là cách duy nhất để bạn bảo vệ người bạn sói đồng hành của mình.
Ở Neva, bạn sẽ không tìm thấy bất kỳ nâng cấp sát thương hay đòn đánh mới nào. Thay vào đó, bạn sẽ trải nghiệm một cấu trúc cơ bản nhưng vô cùng duyên dáng, nơi mỗi trận chiến đều đẹp như một bộ phim hoạt hình nhờ vào hoạt ảnh mượt mà và hiệu ứng hạt ấn tượng. Mặc dù Neva có thể không chạm đến cảm xúc sâu sắc như GRIS, nhưng đây vẫn là một hành trình ngoạn mục và đầy cảm xúc, với phần nghe nhìn đơn giản là hoàn hảo. Một trải nghiệm mà chỉ cần “master” thanh kiếm cơ bản là đủ để bạn đi đến cuối con đường.
Neva và người bạn sói của mình cùng nhau phiêu lưu qua một thế giới đẹp như tranh vẽ, đối mặt với những thử thách mới
8. My Friend Pedro – Tàn Sát Với Phong Cách Riêng
Bỏ qua những “modifier” hoạt động như các mã cheat được ngụy trang thành vật phẩm sưu tầm, My Friend Pedro là một tựa game mà điều duy nhất quan trọng là khả năng của bạn trong việc phô diễn phong cách “tàn sát” đỉnh cao. Nhảy nhót đủ tư thế, thực hiện vô số cú lộn người trong khi bắn súng ở chế độ slow motion, game cho phép bạn thỏa sức sáng tạo những cách “lên đồ” đối thủ ấn tượng nhất.
Chẳng có gì tuyệt hơn khi vừa trượt trên sàn nhà, vừa đá một quả bom vào kẻ thù này, rồi xoay người bắn shotgun vào kẻ khác, nhìn máu vương vãi khắp tường và thưởng thức bản nhạc nền ru ngủ bạn vào một giấc mơ psychedelic. My Friend Pedro là một trải nghiệm tàn bạo và gây nghiện, đặc biệt là với hệ thống tính điểm của nó. Đây là tựa game được thiết kế để bạn chơi đi chơi lại nhiều lần, liên tục phá vỡ kỷ lục điểm số của chính mình. Ai mà chẳng thích nhìn con số điểm cứ tăng vọt, phải không nào?
Nhân vật trong My Friend Pedro đang thực hiện pha hành động bay lượn kết hợp bắn súng đôi đầy phong cách và tốc độ
7. SUPERHOT – Hủy Diệt Trong Chậm Rãi
SUPERHOT là một “experiment” cực kỳ thú vị, bởi đây là một trong số ít các tựa game FPS mà tôi biết, nơi trí thông minh còn quan trọng hơn cả kỹ năng phản xạ hay khả năng ngắm bắn “thần sầu”. Thay vì yêu cầu những cú flick chuột nhanh như chớp hay aim chuẩn không cần chỉnh, viên ngọc quý này buộc bạn phải nhận diện bố cục màn chơi và vị trí kẻ thù để tiến lên, bởi vì thời gian chỉ trôi khi bạn di chuyển.
Dù bạn sẽ sử dụng các loại vũ khí khác nhau tùy theo yêu cầu của từng màn, nhưng mọi thứ trong SUPERHOT đều “bay màu” chỉ với một phát bắn. Vì vậy, điều duy nhất thay đổi là chiến lược bạn phải sử dụng để vượt qua mỗi thử thách, dựa trên công cụ có sẵn và bố cục căn phòng. Cách game buộc bạn phải suy nghĩ và thử nghiệm các phương án khác nhau vô cùng cuốn hút. Nó phá vỡ hoàn toàn những tiêu chuẩn của một thể loại thường quá “linear” trong ý tưởng. SUPERHOT thực sự là một trong những game indie “must-have” mà bạn không thể bỏ qua, bởi nó quá đặc biệt!
Nhân vật trong Superhot đang tránh đạn và bắn trả kẻ thù trong một môi trường tối giản nhưng đầy kịch tính, thể hiện cơ chế "thời gian chỉ trôi khi bạn di chuyển"
6. Hellblade: Senua’s Sacrifice – Hành Động Bất Đắc Dĩ
Gameplay là điều cuối cùng mà tôi sẽ ca ngợi về Hellblade: Senua’s Sacrifice, bởi đây là một trải nghiệm xuất sắc ở mọi khía cạnh ngoại trừ cơ chế gameplay của nó. Từ đầu đến cuối, các trận chiến và câu đố đều lặp lại y chang. Thậm chí có thể có người cho rằng game này sẽ hay hơn nếu nó chỉ là một “walking simulator”. Thế nhưng, tôi tin rằng có một sự quyến rũ đặc biệt trong sự “thô ráp” này.
Cả kẻ thù cơ bản lẫn trùm cuối đều không quá thử thách, nhưng chính cái cách mà các trận chiến không có sự phát triển hay yếu tố đặc biệt nào lại củng cố thêm thông điệp của câu chuyện. Nó thể hiện sự yếu đuối của Senua khi phải đối mặt với những con quỷ bên trong cô. Liệu đây có phải là một cách “cheap” để biện minh cho gameplay hạn chế không? Chắc chắn rồi! Nhưng liệu Hellblade: Senua’s Sacrifice vẫn là một tác phẩm phi thường, ngay cả khi tôi cố gắng biện minh cho nó một cách vụng về? Vâng, chắc chắn là như vậy!
Senua đứng trước một cái cây đang bốc cháy, hình ảnh đầy ám ảnh từ Hellblade: Senua's Sacrifice
5. Hotline Miami – Những Cuộc Giao Tranh Không Khoan Nhượng
Hotline Miami là một trong những tựa game tiên phong hiện đại cho hệ thống “one-hit kill” – thứ mang lại cảm giác adrenaline dâng trào cho các game hành động. Và tất nhiên, việc “master” hệ thống này là điều duy nhất quan trọng. Mặc dù những chiếc mặt nạ bạn mở khóa có thể mang lại một số bonus nhất định, nhưng chúng chỉ là những “modifier” tình huống, với tác động khá nhỏ lên gameplay. Bởi vì, có “vô dụng” đến mấy đi chăng nữa, thì việc bắt đầu mỗi nhiệm vụ với một con dao hay có một chút tăng tốc nhỏ cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu bạn không đủ… “psychopath” để hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi đã mất không biết bao nhiêu lần phải thử lại mỗi màn chơi của game này, vì thực sự không có lối thoát dễ dàng nào cả. Dù bạn có vũ khí hay mặt nạ gì đi nữa, mỗi tầng lầu đều phải được giải quyết một cách tỉ mỉ, hoàn hảo để sống sót qua từng cuộc đột kích. Tôi sẽ không nói quá rằng đây là một trong những game khó nhất mọi thời đại, nhưng cũng không phải là một cuộc dạo chơi. Hotline Miami được thiết kế để thử thách sự kiên nhẫn của bạn qua vô số lần thử lại cho mỗi nhiệm vụ, và cũng để xem bạn có phải là một “latent sociopath” tiềm ẩn hay không.
Một cảnh hành động bạo lực và đầy phong cách trong Hotline Miami, với nhân vật chính đang tấn công kẻ thù
4. Thief: The Dark Project – Một Tên Trộm Thuần Túy
Các tựa game stealth hiện đại đã phải tự tái tạo và kết hợp với các thể loại khác để tồn tại, vậy nên, không còn cái gọi là một “tên trộm thuần túy” nữa. Những tính từ đó chỉ có thể được gán cho những viên ngọc quý của ngày xưa, như Thief: The Dark Project, nơi không có sức mạnh, khả năng, hay nâng cấp nào giúp bạn trở thành một tên trộm giỏi hơn, ngoại trừ việc… tự luyện tập chăm chỉ mà thôi.
Đây là một trong những trải nghiệm mà sự hoàn hảo là chìa khóa. Để đạt được điều đó, bạn phải nghiên cứu mọi thứ: lộ trình của kẻ thù, lối vào bí mật, cách các công cụ của bạn hoạt động, vị trí của mục tiêu… Đó là việc trở thành một tên trộm theo cách chân thực nhất có thể, và đó là điều tuyệt vời nhất. Thief: The Dark Project là một kiệt tác vượt thời gian, và nó vẫn mang lại cảm giác “đã” dù bạn chơi vào thời điểm nào. Cảm giác lén lút đột nhập vào những lâu đài chứa đầy vàng bạc không bao giờ lỗi thời, và game này thể hiện khao khát đó hơn bất kỳ tựa game nào khác.
Thief the Dark Project: Garrett ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng thực hiện phi vụ trộm cắp với kỹ năng lén lút đỉnh cao
3. Katana ZERO – One Hit Cho Tất Cả
Nói về những game indie phi thường mà bạn trải nghiệm cảm giác adrenaline không thể tả được bởi vì mọi thứ “bay màu” chỉ với một phát đánh, Katana ZERO là một kỳ quan không làm ai thờ ơ. Game chia sẻ một số tiền đề mà tôi đã mô tả trước đây, như cấu trúc của Hotline Miami hay tầm quan trọng của việc nghiên cứu màn chơi như SUPERHOT, nhưng lại kết hợp chúng thành một hệ thống duy nhất hoạt động hoàn hảo.
Thật lòng mà nói, nếu bạn chưa từng trải nghiệm cảm giác thỏa mãn khi “fail” đến 97 lần trên cùng một màn hình và cuối cùng tìm ra con đường cùng những động tác cần thiết để hạ gục 12 thành viên băng đảng chỉ với thanh katana và khả năng làm chậm thời gian của mình, thì bạn chưa thực sự trải nghiệm đỉnh cao của video game rồi. Thêm vào đó là cốt truyện xuất sắc, soundtrack huyền thoại và phong cách pixel art hoàn hảo, và bạn có trong tay một trong những game indie hay nhất mọi thời đại. Để mô tả Katana ZERO ít hơn thế sẽ là một sự sỉ nhục, nên đừng làm vậy nhé!
Nhân vật chính trong Katana Zero đang chiến đấu một cách điêu luyện với kẻ thù to lớn, thể hiện phong cách hành động nhanh, dứt khoát
2. Mirror’s Edge – Phép Thuật Của Parkour
Không chỉ các game thiên về hành động mới có thể theo đuổi triết lý không bao giờ trở nên mạnh mẽ hơn, bởi Mirror’s Edge không chỉ thể hiện cách tiếp cận này mà còn nằm trong số những game hay nhất ở khía cạnh đó. Chẳng có gì mà Faith (nhân vật chính) có thể làm được ở cuối chiến dịch mà cô không thể làm được ở đầu, nhưng khi bạn thêm yếu tố “kinh nghiệm” vào phương trình, cảm giác như bạn đang chơi hai tựa game hoàn toàn khác nhau.
Cái cách bạn trở thành một chuyên gia parkour khi câu chuyện tiến triển là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của tôi về phương tiện tương tác này, mang lại một cảm giác thỏa mãn và thành tựu thực sự ấn tượng. Từ việc “fail” khi cố gắng nối hai cú nhảy liên tiếp đến việc bay vút qua các mái nhà như một con mèo, lộn và chạy dọc tường với tốc độ tối đa, tất cả đều vô cùng nhập vai. Ngay cả khi bạn phải vụng về đánh một tên lính để hắn làm rơi vũ khí, cảm giác “master” chuyển động vẫn đỉnh của chóp.
Bạn không mở khóa thêm chiêu thức, bạn không giỏi hơn trong việc dùng súng, và Faith cũng không nhanh hơn: đó luôn là những công cụ cũ rích, nhưng Mirror’s Edge vẫn luôn là một kiệt tác bị đánh giá thấp.
Faith đang chạy parkour trên các mái nhà thành phố, thể hiện sự nhanh nhẹn và khả năng di chuyển tự do trong Mirror's Edge
1. Furi – Một Lưỡi Dao Đơn Độc
Khi tôi quyết định viết bài này, tôi hoàn toàn chắc chắn rằng Furi sẽ chiếm vị trí số một, bởi vì thực sự không có game nào tốt hơn trong danh mục này. Mặc dù có độ khó cực cao và vô số trận đấu trùm phức tạp, game không bao giờ cho bạn nhiều hơn những gì bạn nhận được khi bắt đầu. Thậm chí, bạn thực sự chẳng cần gì ngoài những thứ có trong phần hướng dẫn.
Nếu bạn biết cách tấn công, cách né tránh và cách bắn, bạn đã có tất cả công cụ cần thiết để đánh bại mọi “guardian”, miễn là bạn đủ bình tĩnh để phân tích kỹ lưỡng chúng, khám phá điểm yếu và điểm mạnh, và tận dụng triệt để cơ chế “parry” tuyệt vời. Furi xuất sắc đến nỗi nó vẫn sẽ là một trong những game indie hay nhất mà tôi từng chơi ngay cả khi chúng ta không tính đến thiết kế nghệ thuật lộng lẫy và những đoạn đối thoại khó quên. Dù các động lực giữa các nhân vật và câu chuyện đằng sau chúng cũng rất đáng nể.
Tôi đã chơi gần 200 game indie trong đời, và một trong những nguyên nhân thúc đẩy điều đó chính là kiệt tác này. Tôi thực sự giới thiệu nó cho tất cả những fan của game hành động và đặc biệt là những ai mê “Afro Samurai”. Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ nhận được phần tiếp theo, vì nó đã quá hoàn hảo rồi, nhưng chắc chắn là chúng ta vẫn rất “cần” một phần kế tiếp!
Furi: Nhân vật chính đối mặt với một tên trùm đầy uy lực, thể hiện trận chiến căng thẳng và kỹ năng cá nhân đỉnh cao
Chốt Hạ: Khi Kỹ Năng Của Bạn Mới Là Món Vũ Khí Tối Thượng!
Vậy là chúng ta đã cùng nhau lướt qua 10 tựa game “cực phẩm” nơi mà hệ thống progression bị cho ra rìa, nhường chỗ hoàn toàn cho sự tiến bộ của… chính bạn. Thay vì vùi đầu vào các bảng chỉ số hay săn lùng món đồ “meta”, những tựa game này đòi hỏi bạn phải rèn giũa kỹ năng, mài dũa phản xạ và học cách đọc hiểu từng chi tiết nhỏ nhất của trận chiến.
Cảm giác khi vượt qua một con boss khó nhằn, hoàn thành một màn chơi “hack não” hay chinh phục một thử thách tưởng chừng bất khả thi bằng chính năng lực cá nhân, nó… phê lắm mấy fen ơi! Nó không chỉ là chiến thắng trong game, mà còn là sự tự hào về khả năng của chính mình. Những tựa game này minh chứng rằng, đôi khi, sự đơn giản trong cơ chế lại là nền tảng để tạo nên những trải nghiệm sâu sắc và đáng nhớ nhất.
Còn bạn thì sao? Đã “phá đảo” được tựa game nào trong danh sách này bằng chính “skill” của mình chưa? Hoặc có tựa game nào khác mà bạn muốn đề cử không? Đừng ngần ngại chia sẻ câu chuyện và cảm nhận của bạn ở phần bình luận bên dưới nhé!